Yahoo Web Search

  1. Emmanuel Macron - Wikipedia

    en.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron

    Emmanuel Macron Macron in 2017 President of France Incumbent Assumed office 14 May 2017 Prime Minister Édouard Philippe Jean Castex Preceded by François Hollande Minister of the Economy, Industry and Digital Affairs In office 26 August 2014 – 30 August 2016 Prime Minister Manuel Valls Preceded by Arnaud Montebourg Succeeded by Michel Sapin More... Personal details Born Emmanuel Jean-Michel ...

  2. Emmanuel Macron - Simple English Wikipedia, the free encyclopedia

    simple.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Early Life
    • Early Political Career
    • 2017 French Presidential Bid
    • President of France
    • Other Websites

    Macron was born in Amiens, France. He is the son of Françoise (Noguès), a physician, and Jean-Michel Macron, professor of neurology at the University of Picardy. He was raised in a non-religious family, but he was baptised a Roman Catholic at his own will at age 12. He learnt piano in Amiensconservatory. His parents sent him off to Paris because of a bond he had formed with Brigitte Auzière, a married teacher with three children at Jésuites de la Providence, who later became his wife. He studied Philosophy at the University of Paris-Ouest Nanterre La Défense.

    Macron was a member of the Socialist Party(PS) from 2006 to 2009. He was appointed as the Minister of Economy and Finance in the second Valls Cabinet on 26 August 2014, replacing Arnaud Montebourg.In August 2015, Macron stated that he was no longer a member of the PS and was now an Independent.

    Macron founded an independent political party, En Marche!, in Amiens on 6 April 2016.On 16 November 2016, Macron formally declared his candidacy for the French presidency after months of speculation. In his announcement speech, Macron called for a "democratic revolution" and promised to "unblock France". Many foreign politicians have voiced support for Macron, including European Commission President Jean-Claude Juncker, German Chancellor Angela Merkel, and former US President Barack Obama. On 23 April 2017, Macron won 24% of the vote with opponent Marine Le Pen winning 21%. During the second round, Macron beat Le Pen by a Landslide victorywith 66% of the vote to LePen's 34%.

    Macron formally became President on 14 May. On 15 May, he appointed Édouard Philippe of the Republicans as Prime Minister. On the same day, he met Angela Merkel, the Chancellor of Germany, as part of his first official foreign visit. The two leaders emphasized the importance of France–Germany relations to the European Union. They agreed to draw up a "common road map" for Europe, insisting that neither was against changes to the Treaties of the European Union.

    Media related to Emmanuel Macronat Wikimedia Commons
    Macron Appearances on C-SPAN
  3. Emmanuel Macron — Wikipédia

    fr.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron

    Emmanuel Jean-Michel Frédéric Macron est le fils de Jean-Michel Macron, né en 1950, médecin, professeur de neurologie au CHU d' Amiens et responsable d'enseignement à la faculté de médecine de cette même ville, et de Françoise Noguès, médecin-conseil à la Sécurité sociale. Leur premier enfant, une fille, est morte à la naissance.

  4. Emmanuel Macron – Wikipedia

    de.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Werdegang
    • Politische Laufbahn Bis 2017
    • Präsidentschaft
    • Auszeichnungen und Ehrungen
    • Literatur
    • Weblinks

    Herkunft und Ausbildung

    Macron wurde als Sohn eines Ärzteehepaares im nordfranzösischen Amiens geboren: Sein Vater Jean-Michel Macron ist Professor für Neurologie; seine Mutter Françoise Macron-Noguès ist Kinderärztin und arbeitet als beratende Ärztin bei der gesetzlichen Sozialversicherung. Macron hat einen jüngeren Bruder, Laurent (* 1979), und eine jüngere Schwester, Estelle (* 1982), die beide wie die Eltern Ärzte sind. Die Eltern sind seit 2010 geschieden, und sein Vater hat die Psychiaterin Hélène Joly geheira...

    Finanzinspektor

    Nach seinem ENA-Abschluss wurde ihm eine Position in einer der drei höchsten Institutionen der Staatsverwaltung angeboten, und so arbeitete er ab 2005 als Finanzdirektor im öffentlichen Dienst bei der Inspection des Finances, einer einflussreichen Abteilung des Finanzministeriums. Aus dieser finanzpolitischen Leitzentrale des Staates entstammten häufig die Leiter des Präsidialamtes. Hier lernte ihn schließlich auch Jacques Attali kennen, ein Wirtschaftsprofessor, Publizist und langjähriger Wi...

    Investmentbanker

    Nach seiner Tätigkeit im Finanzministerium arbeitete Macron im Pariser Institut Montaigne, einer wirtschaftsliberalen Denkfabrik. Eingeführt von Serge Weinberg, dem ehemaligen Vorstandsvorsitzenden von La Redoute und Verwaltungsratspräsidenten von Sanofi, und Jacques Attali erhielt er 2008 mit 31 Jahren eine Position als Investmentbanker bei der Pariser Investmentbank Rothschild & Cie. Zwei Jahre später wurde er Partner (associé-gérant) bei Rothschild. Im Jahr 2012 begleitete Macron eine der...

    Präsidialamtstätigkeit und Wirtschaftsminister

    Als François Hollande im Mai 2012 die Präsidentschaftswahl gewann, gab Macron seine Stelle bei Rothschild auf, wechselte in den Präsidialstab und wurde Hollandes Berater für Wirtschafts- und Finanzpolitik. Zudem war er von Mai 2012 bis Juni 2014 als stellvertretender Generalsekretär des Präsidentenamtes im Élysée-Palasttätig. Im Wahlkampf hatte Hollande Frankreich als Feind der Finanzmärkte bezeichnet und den globalisierungskritischen Arnaud Montebourg zum Wirtschaftsminister ernannt. Macron...

    Parteigründung und Präsidentschaftskandidatur

    Im April 2016, etwa ein Jahr vor der nächsten Präsidentschaftswahl, machte Macron die Gründung einer eigenen politischen Bewegung namens En Marche bekannt. Sein Rücktritt am 30. August als Wirtschaftsminister wurde innerhalb der PS sehr kritisch und als „Verrat“ an der Regierung gesehen.Premierminister Manuel Valls warf Macron fehlende Loyalität vor. Mit seinem Rücktritt befeuerte Macron Spekulationen über eine eigene Präsidentschaftskandidatur. Eine interne Umfrage der PS ergab, dass Macron...

    Politische Positionen im Wahlkampf 2017

    1. Wirtschafts-, Arbeitsmarkt- und Rentenpolitik: Macron fordert einen Abbau von Regulierungen für Unternehmen. Er möchte das Arbeitsrecht auf grundsätzliche Normen beschränken sowie die 35-Stunden-Woche beibehalten, wobei die Branchen und Unternehmen flexiblere Arbeitszeiten aushandeln können sollen. Macron plant den Aufbau eines universellen Rentensystems, das die 37 speziellen Rentensysteme ersetzt und gleichermaßen für Beamte wie Angestellte gilt. Er will die Beibehaltung des Renteneintri...

    Nach seinem Sieg in der Stichwahl zur Präsidentschaft am 7. Mai 2017 versammelte Macron Zehntausende Anhänger auf dem Innenhof des Louvre und unterstrich damit symbolisch seine Entscheidung, abseits der bisherigen parteipolitischen Linien einen Neuanfang zu versuchen (die Rechten versammeln sich nach Wahlsiegen traditionell auf der Place de la Concorde, die Linken auf der Place de la Bastille).Am 14. Mai 2017 wurde Macron ins Amt eingeführt und übernahm die Amtsgeschäfte von François Hollande. Seit dem Tag ist er kraft Amtes unter anderem auch Kofürst von Andorra. Am folgenden Tag ernannte er den bisherigen Bürgermeister von Le Havre, Édouard Philippe, zum neuen Premierminister. Die Wahl des Politikers der konservativen Républicains sollte vor der anstehenden Parlamentswahl Macrons Bemühen um eine parteien- und lagerübergreifende Mehrheit unterstützen. Am Abend besuchte Macron auf seiner ersten Auslandsreise der Tradition entsprechend Berlin und die deutsche Kanzlerin; Sascha Lehnar...

    2014: Commander des Order of the British Empire
    2017: Großkreuz des Ordens der Ehrenlegion
    2017: Großkreuz des Erlöser-Ordens
    2018: Karlspreis
    Marc Endeweld: L’Ambigu Monsieur Macron. Flammarion, Paris 2015, ISBN 978-2-08-137239-9. (Inhaltsverzeichnis)
    François-Xavier Bourmaud: Emmanuel Macron: le banquier qui voulait être roi.L’Archipel, 2016.
    Nicolas Prissette: Emmanuel Macron en marche vers l’Élysée. Plon, 2016, ISBN 978-2-259-25153-2.
    Thomas Porcher, Frédéric Farah: Introduction inquiète à la Macron-économie. Les Petits matins, Oktober 2016, ISBN 978-2-36383-216-0. (Pressestimmen, französisch)
    Odile Benyahia-Kouider: Emmanuel Macron, «l’hémisphère droit» de François Hollande. In: L’Obs, 26. August 2014 (französisch)
    Leo Klimm: Lässiger Mozart aus dem Élysée-Palast. In: Süddeutsche Zeitung, 28. August 2014
    Präsidentschaftswahl: Frankreich verliebt sich gerade in diesen Mann. In: Spiegel Online, 22. April 2016
    Deutsch-Französisches Institut: Vergleich der Positionen der Kandidaten für die französischen Präsidentschaftswahlen 2017(PDF, Stand 8. März 2017)
  5. List of international presidential trips made by Emmanuel Macron

    en.wikipedia.org › wiki › List_of_international

    This is a list of international presidential trips made by Emmanuel Macron, the 25th and current President of France.As of July 2021, Emmanuel Macron has made 134 presidential trips to 62 states internationally since his inauguration on 14 May 2017.

    Country
    Areas visited
    Date (s)
    Details
    15 May
    Macron's state visit to Germany was his ...
    19 May
    Macron met with French troops committed ...
    25–26 May
    Macron attended the NATO summit, his ...
    26–27 May
    Macron attended the G7 summit in Taormina.
  6. Emmanuel Macron – Wikipedia, wolna encyklopedia

    pl.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Wykształcenie
    • Działalność Zawodowa I Polityczna Do 2017
    • Wybory Prezydenckie 2017
    • Prezydent Francji

    Kształcił się w jezuickim liceum w Amiens, następnie w paryskiej szkole średniej Lycée Henri-IV. Uzyskał dyplom DEA z zakresu filozofii na Université de Paris X, został także absolwentem Instytutu Nauk Politycznych w Paryżu oraz École nationale d’administration. W latach 1999–2001 był asystentem filozofa Paula Ricœura i współpracował przy wydaniu jego książki La Mémoire, l’histoire, l’oubli. Przez dziesięć lat uczył się gry na fortepianie.

    Po ukończeniu studiów został członkiem korpusu inspektorów finansowych w ramach Inspection générale des finances, państwowej służby zajmującej się audytem i kontrolą. Od 2006 do 2009 był członkiem Partii Socjalistycznej. W 2007 został zastępcą referenta komisji kierowanej przez Jacques’a Attali i zajmującej się kwestią wzrostu gospodarczego Francji. W 2008 przeszedł do pracy w bankowości inwestycyjnej w (kontrolowanym przez rodzinę Rothschildów) Rothschild & Cie Banque, gdzie był zatrudniony do 2012. Zajmował się w szczególności zakupem przez szwajcarskie przedsiębiorstwo Nestlé filii koncernu Pfizer o wartości ponad 9 miliardów euro. W latach 2012–2014 pełnił funkcję zastępcy sekretarza generalnego Pałacu Elizejskiego w administracji prezydenta François Hollande’a. 26 sierpnia 2014 objął stanowisko ministra gospodarki, przemysłu i cyfryzacji w rządzie Manuela Vallsa, zastępując Arnauda Montebourga. W trakcie urzędowania popadł w spory z działaczami związków zawodowych. Jednocześnie...

    Wraz z odejściem z rządu zadeklarował start w wyborach prezydenckich w 2017 jako kandydat niezależny, odmawiając udziału w prawyborach zorganizowanych przez socjalistów, w których ostatecznie zwyciężył Benoît Hamon. Poparcie dla jego kandydatury wyrazili politycy z różnych stron sceny politycznej, między innymi François Bayrou, Daniel Cohn-Bendit, Bertrand Delanoë, Bernard Kouchner, Dominique Perben czy były premier Manuel Valls. W pierwszej turze wyborów 23 kwietnia 2017 otrzymał 8 657 326 głosów (24,01%), zajmując 1. miejsce spośród 11 pretendentów. Przeszedł do drugiej tury razem z eurosceptyczną kandydatką Marine Le Pen z Frontu Narodowego, która uzyskała poparcie na poziomie 21,30%. Bezpośrednio po ogłoszeniu sondażowych wyników głosowania poparcie dla niego zadeklarowali François Fillon (zajął 3. miejsce) oraz Benoît Hamon (zajął 5. miejsce). W drugiej turze wyborów 7 maja 2017 otrzymał 20 753 798 głosów (66,10%), wygrywając tym samym wybory i będąc najmłodszą osobą wybraną na...

    14 maja 2017 Emmanuel Macron został zaprzysiężony na prezydenta Republiki Francuskiej. Następnego dnia powołał na urząd premiera Édouarda Philippe’a z partii Republikanie, a także udał się z pierwszą wizytą zagraniczną do Berlina, gdzie spotkał się z kanclerz Niemiec Angelą Merkel. W 2018 otrzymał Nagrodę Karola Wielkiego.

    • od 14 maja 2017
    • 21 grudnia 1977, Amiens
    • Emmanuel Jean-Michel Frédéric Macron
    • LREM
  7. Emmanuel Macron – Wikipédia, a enciclopédia livre

    pt.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Início de Vida E Educação
    • Carreira profissional
    • Carreira Política
    • Visões Políticas
    • Vida Pessoal
    • Bibliografia
    • Ligações Externas

    Emmanuel Macron nasceu em Amiens em 21 de dezembro de 1977, sendo filho de Jean-Michel Macron, professor de neurologia da Universidade de Picardia, e da médica Françoise Macron-Noguès.[5][6][7][8] Macron tem dois irmãos, Laurent, nascido em 1979 e Estelle, nascida em 1982. O primeiro filho de Françoise e Jean-Michel nasceu morto.[9] Macron estudou na escola jesuíta de Amiens, tendo boas notas, até ser enviado por seus pais para estudar seu último ano do ensino secundário em Lycée Henri-IV, de Paris.[10][11][12] Criado em uma família não religiosa, foi batizado como católico romano, a seu próprio pedido, aos 12 anos, embora atualmente se considere agnóstico.[13] Macron não foi aprovado nas provas de admissão da Escola Normal Superior de Paris, e então matriculou-se na Universidade de Paris X - Nanterre, onde recebeu um Diploma de Estudos Avançados na área da filosofia.[14][15] Sua dissertação de conclusão abordou o limite e a noção do bem comum nos pensamentos de Georg Hegel e Nicola...

    Inspetor financeiro

    Em 2004, Macron juntou-se a equipe da Inspeção-Geral de Finanças (filial do Ministério da Economia e Finanças da França), tornando-se um dos protegidos de Jean-Pierre Jouyet, diretor da instituição.[19][20] Ele trabalhou em tarefas relacionadas ao desenvolvimento de pesquisas, a distribuição da carga tributária entre as gerações, a equidade intergeracional e a carga tributária.[16] Em 2006, Laurence Parisot ofereceu a ele o cargo de diretor administrativo da Mouvement des Entreprises de Franc...

    Banqueiro

    Em 2010, Macron tornou-se sócio do Rothschild & Cie Banque na França.[26] Sua primeira responsabilidade no Rothschild & Cie Banque foi auxiliar na aquisição da Cofidis pelo Crédit Mutuel Nord Europe.[27] O período de Macron como banqueiro foi curto, porém intenso. No início de 2012, conduziu uma das maiores negociações do ano, a aquisição de uma filial da Pfizer pela Nestlé. A transação, estimada em 12 bilhões de euros, fez com que se tornasse um milionário.[16][28][29] Macron estabeleceu um...

    Macron foi um membro ativo do Movimento de Cidadãos por quase dois anos, porém enquanto filiado a este nunca se candidatou a nenhum cargo público.[37] Enquanto estudou no Instituto de Estudos Políticos de Paris, fez um estágio no escritório de Georges Sarre, prefeito do 11.º arrondissement de Paris.[38] Macron votou para Jean-Pierre Chevènement no primeiro turno da eleição presidencial de 2002 e, após a eleição daquele ano transformar-se em um segundo turno com apenas candidatos da direita, ele afirmou acreditar que a derrota do socialista Lionel Jospin era explicada pela incapacidade da esquerda em conseguir um discurso firme sobre questões de segurança.[37] Macron integrou o Partido Socialista de 2006 a 2009.[39] Macron conheceu François Hollande em 2006 através de Jean-Pierre Jouyet.[40] Durante a eleição presidencial de 2007, fez parte do grupo Gracques, um think tank social liberal que pregava a renovação da esquerda francesa, e apelou por uma aliança entre Ségolène Royal e Fra...

    No geral, Macron é visto como um centrista.[83][84] Alguns observadores o qualificam como um social liberal,[85][86][87] enquanto outros o descrevem como um social democrata.[88][89] Durante seu tempo no Partido Socialista Francês, ele pertencia a ala centrista do movimento,[90] cujas políticas eram descritas como de "terceira via", uma visão normalmente associada a políticos como Bill Clinton, Tony Blair e Gerhard Schröder.[91][92]

    Macron é casado com Brigitte Trogneux,[93] que é 24 anos mais velha que ele e era sua professora em Amiens.[94][95][96] O casal se conheceu quando Macron tinha 15 anos de idade e era aluno de Brigitte, mas eles se tornaram oficialmente um casal quando ele completou 18 anos.[97] Seus pais inicialmente tentaram dividir o casal ao enviá-lo a Paris para terminar o último ano de colégio, pois achavam que sua juventude tornava esta relação inapropriada. Eles, entretanto, permaneceram juntos e casaram-se em 2007. O casal vive com os três filhos de Trogneux de seu casamento anterior.[98][99][100] Seu padrinho foi Henry Hermand, um empresário que emprestou 550 mil euros à Macron para a compra de seu primeiro apartamento em Paris, quando este era inspetor de finanças. Hermand também deixou Macron usar alguns de seus escritórios na Avenue des Champs Élysées, em Paris, para seu movimento "En marché". Hermand era visto por parte da mídia francesa como mentor de Macron.[101][102] Ele também é pia...

    Prissette, Nicolas (2016). Emmanuel Macron en marche vers l'Élysée. [S.l.]: Plon. 240 páginas. ISBN 9782259251532

    Emmanuel Macron no Facebook
    Emmanuel Macron no Twitter
    Emmanuel Macron no Instagram
    João Paulo Charleaux (24 de fevereiro de 2018). «Todos querem ser Macron. Mas quem é Macron ?». Nexo Jornal. Consultado em 7 de março de 2018. Cópia arquivada em 7 de março de 2018
  8. Emmanuel Macron - Viquipèdia, l'enciclopèdia lliure

    ca.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Biografia
    • trajectòria Política
    • Vida Personal

    Fill de Jean-Michel Macron, metge i professor de Neurologia a la CHU d'Amiens, i de Françoise Macron-Noguès, doctora i consellera, va estudiar en aquesta ciutat a l'escola dels jesuïtes La Providence amb bones notes, a la vegada que cursava estudis de piano al Conservatori d'Amiens. Membre del Partit Socialista (PS) des de 2006 fins a 2009, va ser designat secretari general adjunt al primer govern de François Hollande el 2012. Va ser nomenat ministre d'Economia, Indústria i Afers Digitals el 2014 en el segon govern Valls, en el qual va promoure reformes a favor de les empreses. Va renunciar a l'agost de l'any 2016 per tal de presentar-se a les eleccions presidencials franceses de 2017. Al novembre de 2016, Macron va anunciar que es presentaria a les eleccions amb el partit centrista En Marche!que va fundar l'abril del 2016. Va acabar el batxillerat al Lycée Henri IV, a Paris. Va obtenir el seu Màster en Filosofia a la Universitat de Paris-Nanterre amb un treball sobre Maquiavel, i v...

    Començà militant al Moviment dels Ciutadans durant gairebé dos anys, malgrat que l'adhesió a aquest partit no va ser estable. Votà Jean-Pierre Chevènementa la primera volta de les eleccions presidencials franceses de 2002. Membre del Partit Socialistades dels 24 anys, va ser actiu i va pagar la quota de militant del 2006 a 2009. També col·laborà amb la Fundació Jean-Jaurès. El 2006 va conèixer François Hollande a través de Jean-Pierre Jouyet i va comprometre's al seu costat com a assessor a partir de 2010. A les eleccions presidencials de 2007, va formar part del grup dels Gracques, compost per antics alts funcionaris i empresaris socialistes que reclamaven una aliança entre Ségolène Royal i François Bayrou. En aquelles dates va intentar ser escollit candidat a les eleccions legislatives del Partit Socialista a Picardia, però els socialistes d'aquesta regió el van rebutjar. El seu fracàs, sumat a la victòria de Nicolas Sarkozy a les eleccions presidencials de 2007, l'animaren a fer...

    Es va casar el 20 d'octubre de 2007 amb Brigitte Trogneux (Amiens, 13 de abril de 1953), la seva antiga professora de francès a l'escola dels jesuïtes i que pertany a una família d'empresaris xocolaters d'Amiens.

  9. Emmanuel Macron – Wikipedia tiếng Việt

    vi.wikipedia.org › wiki › Emmanuel_Macron
    • Thuở Nhỏ và Học vấn
    • Sự nghiệp Công và Tư
    • Sự nghiệp Chính Trị
    • Vị Trí Chính Trị
    • Gia Đình

    Sinh ra tại Amiens, Emmanuel Jean-Michel Frédéric Macron là con trai của Jean-Michel Macron, một giáo sư Thần kinh họctại đại học Picardy, và Françoise Macron-Noguès, cũng là một bác sĩ. Ông được đào tạo chủ yếu là ở trường trung học La Providence ở Amiens,trước khi cha mẹ ông gửi ông đến trường trung học ưu tú Lycée Henri IV tại Paris để kết thúc năm cuối. Ông học Triết học tại Đại học Paris-Ouest Nanterre La Défense, được bằng DEA. Trong thời gian đi học, ông từng làm thư ký cho triết gia Paul Ricoeur, sau đó làm việc cho tạp chí Trí tuệ (Esprit). Tiếp tục học Thạc sĩ Quản lí công tại Đại học chính trị Paris (SiencesPo); học khoá đào tạo công chức cao cấp thanh tra tài chính tại Trường Hành chính Quốc gia Ông cũng được bằng cử nhân về quan hệ công chúng tại Sciences Po, trước khi được đào tạo cho một sự nghiệp công chức cao cấp tại École nationale d'administration(ENA), tốt nghiệp năm 2004.

    Thanh tra tài chính

    Tại ENA, Macron tốt nghiệp chuyên ngành Thanh tra tài chính (IGF). Ông tham gia chủ yếu vào các vụ việc "đánh giá nghiên cứu", "gian lận khoản hoàn trả bắt buộc và kiểm toán" và "phân loại các khoản hoàn trả bắt buộc giữa các đối tác và những vấn đề hợp pháp về mối quan hệ giữa các bên". Macron làm thanh tra tài chính tại Bộ Kinh tế Pháp từ năm 2004 đến năm 2008. Năm 2007, ông làm Phó báo cáo viên cho Ủy ban để cải thiện tốc độ tăng trưởng của Pháp (Ủy ban Attali) do Jacques Attalilãnh đạo. N...

    Nhân viên ngân hàng

    Tháng 9 năm 2008, Macron sau đó chuyển sang làm việc như một nhân viên ngân hàng đầu tư tại Rothschild & Cie Banque. Dưới sự giới thiệu của Attali và Serge Weinberg, Macron được tuyển dụng bởi giám đốc François Henrot. Sau này ông nói việc thất bại trong việc tranh cử ở địa phương cũng như việc Nicolas Sarkozyđắc cử Tổng thống Pháp đã giúp ông có quyết tâm làm công việc ở đây. Năm 2010, Macron làm tình nguyện viên cho công ty Société des rédacteurs du Monde (SRM) trong phi vụ bán lại tờ báo l...

    Macron là một thành viên của Đảng Xã hội Pháp (PS) từ năm 2006 đến năm 2009. Từ năm 2012 đến năm 2014, ông giữ chức Phó tổng thư ký của điện Élysée, một vai trò cao cấp trong đội ngũ nhân viên của Tổng thống Hollande. Ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Công nghiệp và Kỹ thuật số trong Nội các thứ hai của thủ tướng Valls vào ngày 26 tháng 8 năm 2014, thay thế Arnaud Montebourg. Làm Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Macron đi đầu trong việc thúc đẩy thông qua cải cách thuận lợi cho doanh nghiệp. Vào tháng 2 năm 2015, ông cam kết rằng chính phủ sẽ thúc đẩy thông qua cải cách bất chấp sự phản đối của quốc hội. Tuyên bố được đưa ra để đáp ứng với áp lực Ủy ban châu Âu về các mục tiêu thâm hụt công nhiều lần bỏ lỡ. Trong năm 2015, trong một cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình BFM, ông nói rằng ông đã không còn là một thành viên của PS và bây giờ là một chính trị gia độc lập.

    Emmanuel Macron được mô tả bởi một số nhà quan sát như một người tự do xã hội và những người khác như là một nhà dân chủ xã hội. Trong suốt thời gian của ông trong Đảng Xã hội Pháp, ông ủng hộ cánh bảo thủ của đảng, có lập trường chính trị gắn liền với "con đường thứ ba", chính sách tiên tiến của Bill Clinton, Tony Blair và Gerhard Schröder, mà phát ngôn viên hàng đầu là cựu thủ tướng Manuel Valls. Macron đặc biệt chủ trương ủng hộ thị trường tự do và giảm thâm hụt tài chính công. Macron công khai sử dụng thuật ngữ "tự do" để mô tả bản thân mình lần đầu tiên vào năm 2015 trong một cuộc phỏng vấn với tờ Le Monde. Ông nói thêm rằng, ông chắc chắn là "không phải là người tự do quá mức", "không thuộc cánh Hữu lẫn cánh Tả", và ông chủ trương "một tập thể đoàn kết." Trong một chuyến thăm viếng Vendée trong tháng 8 năm 2016, ông nói, " Thành thật mà nói tôi không phải là một người theo xã hội chủ nghĩa". Ông giải thích, ông là một phần của "chính phủ cánh tả" vào thời điểm đó bởi vì ông mu...

    Macron kết hôn với Brigitte Trogneux, người lớn hơn ông 24 tuổi và là cô giáo cũ của ông tại trường trung học La Providence, Amiens, dạy tiếng Latin và tiếng Pháp. Hai người gặp nhau lần đầu khi ông còn là một học sinh 15 tuổi trong lớp của bà, nhưng họ chỉ chính thức hẹn hò khi ông được 18 tuổi. Cha mẹ của ông ban đầu cố gắng tách rời hai người bằng cách gửi ông đến Paris để hoàn tất năm cuối cùng của bậc trung học do họ nhận thấy ông còn trẻ và mối quan hệ này không phù hợp.Tuy nhiên, cả hai vẫn ở với nhau sau khi ông tốt nghiệp rồi kết hôn vào năm 2007. Vợ chồng ông sống cùng với ba người con riêng (cả hai chưa có con chung) từ cuộc hôn nhân trước đây của Trogneux, trong đó một người con gái Tiphaine Auziere, sinh năm 1984 và hiện là một luật sư. Tiphaine hiện có hai người con và thôi làm việc để giúp Macron thành lập đảng Tiến bước! Laurence, người con gái lớn tuổi hơn, bây giờ là bác sĩ về tim, chuyên về các bệnh tim mạch, không những sinh cùng năm với Macron (1977) mà còn học...

  10. People also search for